Phượng nở sân trường trĩu lối quê
Cùng chung buổi học đón chân kề
Tay cầm nhánh đỏ hương nồng đượm
Não gửi lời xinh nắng dịu về
Gió thoảng bừng lên tình nghĩa lộng
Mây tràn kết lại nỗi niềm tê.
Hồn xuân những thuở còn nguyên vẹn
Đã gọi mùa yêu để ước thề.
Mộng Du Tuyết Trinh
Phượng đẹp xưa kia vẫn mãi còn
Dù rằng số tháng ngỡ phai son
Chung quy gió mát đầy thương hão
Mộng đượm trăng thanh khoái bớt tròn
Nắng lướt tình thơ không phải ngỏ
Mưa rơi chữ nghĩa chẳng hề mòn
Đan tay mải miết tràn hồn lộng
Để cảnh yêu nhau chớ úa lòn..
Mộng Du Tuyết Trinh
Tự hiểu hơn người cũng khối ai
Ngoài kia cõi tạm lắm nhân tài
Lời hay lại bỗng rồi nghi phải
Ý đẹp soi liền vẫn tưởng sai
Bỏ nghĩ khoe mình sau tiếu ngạo
Đừng nên học cách kẻ bi hài
Còn suy đạo lý quên mờ ảo
Cảm chán ê lòng vội bãi bai
Mộng Du Tuyết Trinh
Soi mình cứ ngỡ chẳng còn ai
Mỗi sự nhìn ra lắm kẻ tài
Giỏi chuyện đôi ngày hay biết rẽ
Khôn từng mấy bận tưởng nhầm sai
Mong dài nghĩ vội khoe điều khó
Hiểu rộng vờ an giữ ý hài
Chớ để mê thành tên ngạo mãn
Ngông cuồng bỏ cuộc khác nào bai
Mộng Du Tuyết Trinh
Nguyệt sáng đêm rằm ảo não xa
Buồn vui lặng lẽ thoảng theo tà
Làn Sương nhỏ giọt mờ không tới
Đám cỏ xanh rờn lạnh đã qua
Dội hắt hiu cành rơi ngõ cổng
Vùi cô quạnh tán phủ hiên nhà
Tình xưa nghĩa nọ còn lưu dấu
Mãi nhớ trong lòng chẳng nhạt ta.
Mộng Du Tuyết Trinh
Cỏ xõa triền đê ánh lụa giằng
Mưa về khẽ ướt cả đường băng
Hoa hồng nụ trải chờ tia nắng
Liễu Phượng cành nghiêng đón cảnh bằng.
Ả bướm trườn quanh màu rõ nhạt
Chim trời hót giữa nhạc còn hăng
Hương bừng thoảng nhẹ vờn man mác
Ảnh đã tràn theo giấc mộng hằng
Mộng Du Tuyết Trinh
Dõi lại triền sông hỏi thấy gì
Khung trời ánh rạng đuổi chiều đi
Từng cơn gió thổi hồn vang động
Một cảnh thuyền trôi sóng vỗ ghì
Liễu ngắm trăng vàng ai ủ mộng
Hoa chờ bến cũ lệ rời mi
Tình xưa chẳng nhớ sao còn đợi
Lối ngõ ngày nao hẹn mỏi thì
Mộng Du Tuyết Trinh
Dõi lại triền sông hỏi thấy gì
Khung trời ánh rạng đuổi chiều đi
Từng cơn gió thổi hồn vang động
Một cảnh thuyền trôi sóng vỗ ghì
Liễu ngắm trăng vàng ai ủ mộng
Hoa chờ bến cũ lệ rời mi
Tình xưa chẳng nhớ sao còn đợi
Lối ngõ ngày nao hẹn mỏi thì
Mộng Du Tuyết Trinh
Mây về lặng lẽ ở trời sâu
Ảo não hồn ai luống nhạt nhầu
Đợi ngóng trăng tàn tim hỏi lĩnh
Trông buồn sóng vỡ lệ tràn châu
Đêm dài gió cuộn đời luôn tủi
Quãng vắng dòng trôi dạ đủ sầu
Mộng cũ xa rồi không thể gắn
Phai dần kỷ niệm héo càng lâu.
Mộng Du Tuyết Trinh
Trời cao mượt trắng thoảng cung rền
Nắng tỏ ươm vàng xõa bạc lên
Suối chảy huy hoàng bên nghĩa đẹp
Đồi reo rực rỡ để hương bền
Muôn màu cảnh đượm an bình sướng
Vạn sắc thơm nồng tĩnh lặng tên
Dạ thỏa mơ màng êm cõi ngắm
Ngồi đây thưởng mộng chẳng oi nền
Mộng Du Tuyết Trinh